Tweetsy

Giá thị trường

BTC Bitcoin
$63,317.9 +0.91%
ETH Ethereum
$1,868.56 +0.52%
SOL Solana
$73.35 +2.23%
BNB BNB Chain
$587.8 +1.89%
XRP XRP Ledger
$1.08 +2.26%
DOGE Dogecoin
$0.0705 +1.29%
ADA Cardano
$0.1895 +9.35%
AVAX Avalanche
$6.63 +5.00%
DOT Polkadot
$0.7994 +3.11%
LINK Chainlink
$8.33 +3.39%

Lịch sự kiện blockchain

{{年份}}
28
03
unlock Mở khóa token Arbitrum

Giải phóng 92 triệu ARB

22
03
unlock Mở khóa Optimism

Lượng cung lưu hành tăng khoảng 2%

18
03
unlock Mở khóa token Sui

Phần đội ngũ và nhà đầu tư sớm được giải phóng

15
04
halving Bitcoin Halving

Phần thưởng khối giảm xuống 3,125 BTC

12
05
halving BCH Halving

Sự kiện giảm một nửa phần thưởng khối

30
04
upgrade Nâng cấp Celestia Mainnet

Cải thiện hiệu quả lấy mẫu tính khả dụng dữ liệu

08
04
upgrade Solana Firedancer

Trình xác thực độc lập ra mắt trên mainnet

10
05
upgrade Nâng cấp Ethereum Pectra

Tăng giới hạn validator và trừu tượng hóa tài khoản

Công cụ

Tất cả →

Chỉ số mùa altcoin

44

Mùa Bitcoin

Sự thống trị BTC Mùa altcoin

Vốn hóa thị trường

Tất cả →
# Tiền điện tử Giá
1
Bitcoin BTC
$63,317.9
1
Ethereum ETH
$1,868.56
1
Solana SOL
$73.35
1
BNB Chain BNB
$587.8
1
XRP Ledger XRP
$1.08
1
Dogecoin DOGE
$0.0705
1
Cardano ADA
$0.1895
1
Avalanche AVAX
$6.63
1
Polkadot DOT
$0.7994
1
Chainlink LINK
$8.33

🐋 Theo dõi cá voi

🔵
0x7ea5...c10c
12 giờ trước
Stake
181,407 USDC
🔵
0x1590...1552
12 phút trước
Stake
556,897 USDC
🟢
0x2d72...1efc
3 giờ trước
Chuyển vào
335 ETH

Toulouse, 28 triệu euro và một smart contract không ai nhìn thấy: Bài học về sự trưởng thành của blockchain

Trần Thế
Ngày 3 tháng 9, tài khoản ngân hàng của Toulouse nhận được 28 triệu euro. Khoản tiền này không đến từ một quỹ đầu tư crypto, không phải một đợt airdrop, cũng không liên quan gì đến một token nào đang giao dịch trên sàn. Nó đến từ một điều khoản hợp đồng thông minh – một smart contract – được gắn vào bản hợp đồng chuyển nhượng cầu thủ bóng đá. Và ở đây, trong câu chuyện tưởng chừng như thuần túy thể thao này, tôi nhìn thấy một thứ còn quan trọng hơn cả con số 28 triệu euro: sự phơi bày trần trụi của những lời hùng biện mà ngành công nghiệp blockchain đã tự dối lòng mình suốt nhiều năm qua. Khi một trung vệ 27 tuổi tên Charlie Cresswell rời Toulouse để gia nhập Rennes, giới truyền thông bóng đá chỉ quan tâm đến con số phí chuyển nhượng và mức lương. Nhưng với những người theo dõi blockchain, điều đáng chú ý nhất lại nằm ở một chi tiết bị bỏ qua: Leeds United – câu lạc bộ cũ từng bán Cresswell cho Toulouse với giá 4,5 triệu euro – được hưởng một khoản tiền từ thương vụ này nhờ một điều khoản bán lại (sell-on clause) được số hóa bằng smart contract. Nói cách khác, một câu lạc bộ bóng đá ở Anh vừa nhận được tiền tự động từ một giao dịch diễn ra ở Pháp, mà không cần gửi một lá đơn kiện nào, không cần một cuộc điện thoại nào, và – điều quan trọng nhất – không cần ai phải tin ai. Bản chất của câu chuyện này không phải là bóng đá. Cũng không phải là một phát minh công nghệ mang tính cách mạng. Nó là một phép thử nghiệm xã hội được gói trong một bộ áo đấu: liệu chúng ta có thể thay thế lòng tin giữa hai bên bằng một đoạn mã tự thực thi hay không? Câu trả lời, theo cách mà câu chuyện này được kể lại, là có. Nhưng khi tôi đọc kỹ các báo cáo từ Crypto Briefing và các nguồn liên quan, tôi nhận ra một điều kỳ lạ: không ai nhắc đến địa chỉ hợp đồng trên chuỗi, không ai công bố mã nguồn, không ai tiết lộ nó chạy trên blockchain nào. Một smart contract không ai nhìn thấy – và chúng ta vẫn gọi đó là chiến thắng của sự minh bạch? Nếu điều này nghe quen thuộc, thì đó là vì nó đã từng xảy ra rất nhiều lần trong lịch sử của ngành công nghiệp này. Năm 2017, tôi đã săn tìm những câu chuyện ICO đầu tiên ở Berlin. Khi đọc whitepaper Chainlink, tôi nhận ra tiềm năng kết nối dữ liệu ngoài chuỗi, tôi mua token ở mức 0,14 đô la và viết bài phân tích khiến lượng truy cập tăng 300%. Nhưng bài học lớn nhất tôi nhận được không phải là việc token tăng 40 lần – mà là việc hầu hết mọi người tin vào câu chuyện về oracle trước khi họ hiểu oracle thực sự hoạt động như thế nào. Hãy đặt câu chuyện Toulouse vào bối cảnh này. Một smart contract về bản chất là một chương trình chạy trên blockchain, với các điều kiện được xác định trước và tự động thực thi khi điều kiện được đáp ứng. Trong trường hợp này, điều kiện là “Cresswell được chuyển nhượng từ Toulouse sang Rennes”. Khi điều kiện đó xảy ra, hợp đồng thông minh sẽ tự động chuyển một phần phí chuyển nhượng cho Leeds United. Nghe thì có vẻ đơn giản và hiệu quả, nhưng khoan đã: làm sao blockchain biết rằng Cresswell đã được chuyển nhượng? Blockchain là một cỗ máy không có cảm xúc, không có mắt, không thể xem TV hay đọc báo bóng đá. Nó chỉ có thể biết những gì được ghi vào trong nó. Vì vậy, để smart contract này hoạt động, ai đó phải cung cấp dữ liệu từ thế giới thực – và trong thế giới blockchain, người cung cấp dữ liệu đó được gọi là oracle, hay “nhà tiên tri”. Nhưng nếu oracle là một quản trị viên của câu lạc bộ ngồi gõ bàn phím xác nhận chuyển nhượng, thì chúng ta đang nói về một hệ thống có lòng tin tương đương với một cuộc điện thoại giữa hai giám đốc thể thao. Vậy giá trị thực sự của blockchain trong giao dịch này nằm ở đâu? Ở đây tôi cần đưa ra một lập luận phản trực giác, thứ mà tôi vẫn làm trong suốt 22 năm quan sát thị trường: chúng ta đang nhầm lẫn giữa hiệu quả kỹ thuật và hiệu quả câu chuyện. Câu chuyện về Toulouse và Leeds United là một ví dụ điển hình về cách ngành công nghiệp blockchain ăn mừng những chiến thắng nhỏ như thể chúng là một cuộc cách mạng, trong khi thực chất chúng chỉ là một sự điều chỉnh nhỏ của một quy trình hành chính. Một điều khoản bán lại – sell-on clause – đã tồn tại trong bóng đá từ hàng chục năm nay. Trong một hợp đồng chuyển nhượng truyền thống, nếu Toulouse bán Cresswell cho Rennes với giá 28 triệu euro, và điều khoản nói rằng Leeds United được hưởng 15% số tiền đó, thì chỉ cần một bản hợp đồng giấy có chữ ký của ba bên là đủ. Tòa án thể thao và FIFA có thể xử lý nếu một bên không trả tiền. Vậy rốt cuộc, blockchain giải quyết vấn đề gì ở đây? Khi tôi hỏi những người ủng hộ trường hợp này, họ sẽ nói rằng nó làm tăng tính minh bạch và giảm chi phí trung gian. Nhưng nếu hợp đồng thông minh không công khai trên một block explorer, nếu không có địa chỉ hợp đồng để bất kỳ ai có thể kiểm tra, nếu không có báo cáo kiểm toán từ các công ty bảo mật như Trail of Bits hay OpenZeppelin, thì tính minh bạch đó là gì? Chúng ta đang tin vào một tuyên bố mơ hồ rằng “một smart contract đã được sử dụng”. Điều đó có ý nghĩa tương đương với việc nói rằng “chúng tôi đã sử dụng internet để gửi email” – đúng, nhưng quá hiển nhiên để có thể gọi là một bước đột phá. Hãy để tôi đưa ra một phép so sánh mà tôi tin rằng sẽ phơi bày bản chất của vấn đề. Trong thế giới DeFi, nơi tôi đã dành nhiều năm quan sát, chúng ta ca ngợi các mô hình lãi suất của Aave và Compound như thể chúng là những tác phẩm điêu khắc hoàn hảo từ thị trường. Nhưng tôi đã nhiều lần chỉ ra rằng các mô hình lãi suất đó hoàn toàn tùy tiện – chúng chẳng liên quan gì đến cung-cầu thị trường thực. Điều tương tự cũng đang xảy ra với câu chuyện smart contract trong bóng đá. Nếu bạn dùng một công cụ blockchain để xác nhận một sự kiện mà một bên trung gian phải gõ vào bằng tay, thì bạn không loại bỏ được sự tin tưởng – bạn chỉ đang chuyển nó từ một tổ chức pháp lý truyền thống sang một nhà cung cấp giải pháp công nghệ mà thôi. Và nếu giải pháp đó không minh bạch, thì chúng ta còn tệ hơn trước: chúng ta đã đánh mất đi sự bảo vệ của hệ thống pháp luật mà không nhận được lợi ích thực sự của sự phân quyền. Nhưng hãy khoan, tôi không viết bài này để chỉ trích câu chuyện Toulouse, mà để tìm ra điều gì đó sâu sắc hơn. Nếu bạn đọc kỹ toàn bộ bối cảnh của thương vụ này, bạn sẽ nhận thấy một chi tiết thú vị: Toulouse đã “biến 4,5 triệu euro thành 28 triệu euro” không chỉ vì tài năng của cầu thủ, mà còn nhờ một cấu trúc tài chính thông minh. Họ đã mua Cresswell ở mức định giá thấp, phát triển cậu ấy thành một cầu thủ có giá trị thị trường cao hơn nhiều, và sau đó – để bảo vệ lợi nhuận của mình trước rủi ro cũng như tạo dựng mối quan hệ với các câu lạc bộ khác – họ đồng ý để Leeds United giữ lại một quyền lợi trong giá trị tương lai của cầu thủ. Đây là một chiến lược tài chính rất phổ biến trong giới bóng đá châu Âu, thậm chí có thể gọi là một dạng cấu trúc vốn hóa tài sản con người. Vậy tại sao một bên như Leeds United lại cần đến smart contract để thực hiện điều này? Có lẽ, và đây là một giả thuyết mà tôi đưa ra với độ tin cậy trung bình, đây không thực sự là một giải pháp công nghệ được thúc đẩy từ nhu cầu của các câu lạc bộ, mà là một giải pháp được thúc đẩy từ phía nhà cung cấp công nghệ, những người đang tìm kiếm những câu chuyện mới để kể trong bối cảnh thị trường đi ngang. Những câu chuyện về “blockchain đi vào đời sống” – như cách Crypto Briefing đã đưa tin về thương vụ này – có xu hướng biến một sự kiện nhỏ thành một biểu tượng. Và biểu tượng thì nguy hiểm hơn con số. Để tôi nói rõ hơn về điều này: trong các chu kỳ trước của thị trường, chúng ta đã từng chứng kiến những câu chuyện tương tự – những ví dụ đơn lẻ được dùng để củng cố một luận điểm lớn hơn. Năm 2021, khi tôi viết về Bored Ape và khái niệm câu lạc bộ có chủ quyền, tôi đã nhận được hàng trăm nghìn lượt đọc, và nhiều người lấy đó làm bằng chứng rằng NFT sẽ thay đổi xã hội. Kết quả thì sao? Phần lớn các dự án NFT avatar đó giờ đây có giá trị thấp hơn 90% so với đỉnh, và ý tưởng về một “câu lạc bộ có chủ quyền” trở thành một meme vô hại. Tôi nhận ra rằng bản chất của một nhà biên tập crypto là phải tỉnh táo trước những cơn sốt, nhưng cũng phải đủ can đảm để thừa nhận khi mình nhầm. Trong trường hợp này, tôi không nhầm khi nói rằng đây là một câu chuyện mang tính bước ngoặt – nhưng bước ngoặt đó không nằm ở việc blockchain có ích hay không. Nó nằm ở việc câu chuyện về Toulouse đã được kể theo một cách, trong khi thực tế của nó lại đang nói với chúng ta một điều hoàn toàn khác. Hãy cùng tôi phân tích kỹ hơn về cấu trúc của smart contract trong bối cảnh chuyển nhượng cầu thủ, để hiểu được nơi mà sự phức tạp ẩn nấp. Khi một cầu thủ chuyển từ câu lạc bộ A sang câu lạc bộ B, hợp đồng thông minh có thể được viết bằng ngôn ngữ Solidity và triển khai lên Ethereum hoặc một blockchain tương thích với EVM. Điều khoản bán lại được mã hóa thành một hàm, trong đó có các biến như giá chuyển nhượng, tỷ lệ phần trăm của câu lạc bộ cũ, và thời điểm mà sự kiện được xác nhận. Khi tất cả các điều kiện được thỏa mãn, hàm này sẽ thực hiện việc chuyển stablecoin hoặc một loại tài sản kỹ thuật số nào đó. Nhưng câu hỏi quan trọng nhất không phải là mã viết như thế nào, mà là ai là người cung cấp đầu vào “cầu thủ đã chuyển nhượng”. Trong một thế giới lý tưởng, bạn sẽ có một oracle phi tập trung nhận dữ liệu từ nhiều nguồn uy tín – ví dụ như trang chủ của hai câu lạc bộ, trang chủ của giải đấu, và các nguồn tin chính thức từ FIFA. Nhưng trong thực tế phần lớn các giải pháp như vậy hiện nay vẫn dựa trên một nhóm quản trị tập trung hoặc một “bộ phận vận hành” chịu trách nhiệm xác nhận sự kiện. Nếu vậy, thì blockchain chỉ là một sổ cái thanh toán, còn niềm tin vẫn phụ thuộc vào một tổ chức trung gian. Điều đó làm suy yếu toàn bộ luận điểm “không cần tin tưởng” – trustless – mà cộng đồng crypto vẫn thường tuyên bố. Điều thú vị là, trong thị trường đi ngang hiện tại – khi mà mọi người đang mệt mỏi với những lời hứa về lợi nhuận và các chiến dịch marketing ồn ào – thì những câu chuyện kiểu như Toulouse này lại có sức hút đặc biệt. Bởi vì nó cho chúng ta cảm giác rằng công nghệ này đang dần trưởng thành, đang tìm kiếm những ứng dụng thực tế thay vì chỉ loanh quanh trong vòng xoáy của các token. Nhưng tôi ở đây, với tư cách là một người từng chứng kiến sự sụp đổ của Terra Luna, từng ngồi viết bài phản biện về nông dân lợi suất cao trong lúc mất ngủ, tôi có một nhiệm vụ khó chịu là chỉ ra rằng sự trưởng thành không đến từ việc tìm ra những câu chuyện ứng dụng mới, mà đến từ việc đối mặt với những hạn chế về kỹ thuật và pháp lý một cách thẳng thắn. Hãy nhìn lại năm 2022: Terra đã có một câu chuyện vô cùng hấp dẫn về việc “tạo ra tiền từ lãi suất”, nhưng nó sụp đổ vì không có một cơ chế kinh tế bền vững nào đứng sau. Tương tự như vậy, nếu câu chuyện về smart contract trong bóng đá không được xây dựng trên một nền tảng kỹ thuật minh bạch và có khả năng kiểm toán, thì nó sẽ mãi chỉ là một chiếc bóng bay màu sắc trong một mùa hè chuyển nhượng. Nhưng hãy để tôi dừng lại một chút và tự đặt câu hỏi: liệu tôi có quá khắt khe với một câu chuyện nhỏ đơn giản là vì nó không đáp ứng được các tiêu chuẩn của một dự án công nghệ nghiêm túc? Có lẽ vậy. Nếu bạn nhìn câu chuyện này theo hướng khác – không phải là về công nghệ, mà là về trò chơi của câu chuyện – thì bạn sẽ thấy một điều thú vị hơn nhiều. Toulouse, Leeds United và Rennes đã đồng ý sử dụng một đoạn mã tự động để phân phối tiền. Việc đó có thể không thay đổi thế giới, nhưng nó tạo ra một tiền lệ: mỗi lần một cầu thủ chuyển nhượng, thay vì để mọi thứ lằng nhằng qua các cuộc đàm phán pháp lý, người ta có thể tham chiếu đến một cấu trúc đã được chuẩn hóa. Nếu một ngày nào đó có 100 câu lạc bộ sử dụng cùng một chuẩn smart contract để quản lý các điều khoản bán lại, thì lúc đó chúng ta sẽ bắt đầu thấy những lợi ích kinh tế theo quy mô: chi phí pháp lý giảm, thời gian thanh toán rút ngắn từ vài tháng xuống vài phút, và rủi ro tranh chấp giảm đi đáng kể. Ở quy mô đó, blockchain không chỉ là một công cụ ghi chép, mà trở thành một hạ tầng thanh toán xuyên biên giới. Và đó là điều mà không một hợp đồng giấy nào có thể làm được. Nhưng chúng ta chưa đạt đến đó. Chúng ta mới chỉ ở giai đoạn “thí điểm”, với rất nhiều câu hỏi chưa được trả lời. Câu hỏi thứ nhất: ai là người đứng sau hợp đồng thông minh này? Trong một báo cáo về một vấn đề kỹ thuật phức tạp, điều đầu tiên tôi luôn tìm kiếm là đội ngũ phát triển. Nhưng ở đây, thông tin này hoàn toàn vắng bóng. Không có một tên tuổi nào được nhắc đến – không có một công ty công nghệ nào tự nhận là mình đã cung cấp giải pháp. Điều đó khiến tôi nghi ngờ rằng đây có thể là một giải pháp được xây dựng nội bộ bởi một vài kỹ sư của câu lạc bộ hoặc, tệ hơn, một câu chuyện được bịa ra bởi một bộ phận marketing. Tôi không nói rằng điều này là sự thật – tôi chỉ nói rằng sự vắng mặt của các chi tiết xác minh được là một dấu hiệu đáng ngại. Trong một lĩnh vực mà sự minh bạch là lý do tồn tại, thì sự bí ẩn là một vết nứt. Câu hỏi thứ hai: nếu có một tranh chấp xảy ra, thì ai có thẩm quyền giải quyết? Một smart contract không thể tự mình đưa ra phán quyết. Nó chỉ có thể thực hiện đúng những gì được mã hóa. Nếu có sự khác biệt giữa những gì trong mã và những gì trong hợp đồng pháp lý giấy, thì tòa án sẽ nhìn vào đâu? Và nếu hai câu lạc bộ không đồng ý về việc một điều kiện nào đó đã được đáp ứng hay chưa, thì blockchain không thể giúp gì được. Nó sẽ bị mắc kẹt trong một ngõ cụt kỹ thuật, buộc con người phải nhảy vào để gỡ rối. Điều đó không sai, nhưng nó cho thấy rằng smart contract chỉ làm giảm bớt xung đột chứ không loại bỏ được chúng. Và tôi vẫn chưa thấy một cơ chế nào trong câu chuyện Toulouse có thể xử lý một vụ kiện nếu một bên cố tình không cung cấp dữ liệu xác nhận. Điều gì sẽ xảy ra nếu Toulouse chậm trễ trong việc xác nhận chuyển nhượng trên blockchain? Liệu họ có phải chịu một hình phạt? Không có thông tin nào về điều này. Tôi muốn quay trở lại một khái niệm mà tôi cho là cốt lõi của cả câu chuyện này: sự kể chuyện. Khi chúng ta nói về blockchain và bóng đá, điều đầu tiên mọi người thường nghĩ đến là các token của người hâm mộ – như Chiliz hay Sorare. Đây là những dự án lớn, có sự tham gia của hàng trăm nghìn người dùng, nhưng lại thường xuyên bị chỉ trích vì không có nhiều giá trị thực tế. Người hâm mộ mua token chủ yếu để bỏ phiếu cho việc chọn màu áo hoặc tham gia các chương trình trải nghiệm – thứ mà nhiều người cho là vô thưởng vô phạt. Trong khi đó, thương vụ Toulouse lại mang một ý nghĩa khác: nó cho thấy blockchain có thể tham gia vào những giao dịch tài chính lớn – 28 triệu euro là một con số không hề nhỏ – mà không cần phải hô hào người hâm mộ. Nó xảy ra ở tầng lớp “business-to-business”, nơi mà các giám đốc tài chính quan tâm đến chi phí giao dịch hơn là cộng đồng. Đây chính là hướng đi mà tôi tin rằng sẽ định hình tương lai của blockchain trong thể thao trong vòng 5 năm tới, không phải là các token kỹ thuật số mà là các công cụ tài chính nội bộ. Nhưng để đạt được điều đó, chúng ta cần phải giải quyết một nghịch lý: nếu smart contract chỉ là một công cụ để tăng hiệu quả, thì nó phải cạnh tranh trực tiếp với các hệ thống ngân hàng truyền thống vốn đã được tối ưu hóa trong nhiều thập kỷ. Và trong cuộc cạnh tranh đó, blockchain sẽ không thể thắng nếu nó cứ giữ thói quen giấu giếm thông tin và đưa ra những tuyên bố quá lớn. Hãy để tôi đưa ra một phân tích so sánh về giá trị của các loại hình ứng dụng blockchain trong thể thao, dựa trên những gì tôi đã theo dõi từ năm 2017 đến nay. Ở một đầu của quang phổ, chúng ta có các dự án tập trung vào token hóa người hâm mộ – loại hình này đã đạt được nhiều thành công về mặt thị trường nhưng lại có giá trị sử dụng hạn chế. Ở đầu kia, chúng ta có các dự án tập trung vào cơ sở hạ tầng cho phép các câu lạc bộ quản lý tài sản và dòng tiền – loại hình này có giá trị sử dụng cao nhưng lại khó thu hút sự chú ý của công chúng. Câu chuyện Toulouse thuộc về phân khúc thứ hai, nhưng nó lại được truyền thông đưa tin theo cách của phân khúc thứ nhất. Kết quả là, chúng ta có một câu chuyện gây hiểu lầm: những người ủng hộ blockchain coi đó là bằng chứng của sự đột phá, trong khi những người hoài nghi coi đó là một trò “dán nhãn công nghệ” cho một giao dịch bóng đá thông thường. Cả hai cách nhìn này đều không chính xác. Sự thật nằm ở giữa: đây là một thí nghiệm thú vị, với kết quả có thật bằng tiền, nhưng vẫn còn quá sớm để tổng kết. Chúng ta đang ở giai đoạn như năm 2019 của DeFi – khi mọi người bắt đầu thấy được tiềm năng của các giao thức cho vay phi tập trung, nhưng chưa ai lường trước được sự tàn phá của các vụ hack và những lỗ hổng tài chính. Tôi nhớ lại năm 2020, trong DeFi Summer, tôi đã dành 30 phút mỗi ngày để brainstorm về câu chuyện liquidity mining trên Twitter. Tôi đã tạo ra một chuỗi tweet dài thu hút 5.000 lượt retweet, và tôi tin rằng mình đang ở trung tâm của một cuộc cách mạng. Nhưng sau đó, tôi đã bỏ lỡ vụ hack cầu Ren vì quá đắm chìm vào việc xây dựng ý tưởng về veToken model. Bài học tôi rút ra là: trong thị trường công nghệ, chiến thắng không thuộc về người có câu chuyện hay nhất, mà thuộc về người có khả năng nhìn thấy những khiếm khuyết của câu chuyện trước khi quá muộn. Câu chuyện Toulouse, nếu được xem xét một cách tỉnh táo, cho chúng ta thấy rằng ngành crypto vẫn còn quá phụ thuộc vào việc tạo ra những biểu tượng hơn là xây dựng những hệ thống đáng tin cậy. Chúng ta cần ít hơn những buổi lễ ăn mừng, và nhiều hơn những cuộc kiểm toán độc lập, những hợp đồng mở để bất kỳ ai cũng có thể kiểm tra mã nguồn. Nếu không, chúng ta sẽ lặp lại sai lầm của quá khứ: biến một bằng chứng kỹ thuật nhỏ thành một lời hứa không thể đạt được. Nhưng tôi không muốn kết thúc bài viết này bằng một thái độ bi quan. Trái lại, tôi muốn nhìn về phía trước với một tia hy vọng, nhưng là một tia hy vọng có cơ sở. Điều tôi thấy đáng mừng trong câu chuyện này không phải là việc một smart contract đã được sử dụng thành công, mà là việc nó được sử dụng một cách lặng lẽ, như một công cụ thông thường trong một giao dịch kinh doanh thông thường. Đó có thể là dấu hiệu tốt nhất cho thấy công nghệ đang dần trưởng thành: khi nó không còn là chủ đề bàn tán, không còn là một dòng tweet viral, mà chỉ là một phần của hạ tầng mà không ai cần phải để ý. Giống như việc chúng ta không nghĩ về giao thức TCP/IP mỗi khi lướt web – nó ở đó, hoạt động, và làm cho mọi thứ trở nên đơn giản hơn. Nếu một ngày nào đó, một câu chuyện về chuyển nhượng cầu thủ không còn được gọi là “câu chuyện blockchain” nữa, thì đó mới là lúc chúng ta biết rằng blockchain đã thành công thực sự. Và khi đó, tôi sẽ không còn cần phải viết những bài phân tích như thế này – tôi sẽ viết về bóng đá, và blockchain sẽ tự nhiên xuất hiện trong đó, như không khí. Trước khi đi đến phần kết luận, tôi muốn chia sẻ một câu chuyện nhỏ từ chính trải nghiệm của tôi trong thị trường đi ngang hiện tại. Khi mọi thứ không tăng giá, khi các token không còn là chủ đề nóng trên Twitter, thì những câu chuyện về ứng dụng thực tế – dù nhỏ – lại trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Bởi vì chúng nhắc nhở chúng ta rằng lý do để xây dựng không phải là giá cả, mà là giá trị. Câu chuyện Toulouse là một trong những câu chuyện đó. Nó nhỏ, nó không hoàn hảo, nhưng nó có thật. Và tôi tin rằng trong những năm tới, chúng ta sẽ chứng kiến nhiều câu chuyện tương tự hơn – những câu chuyện về các doanh nghiệp truyền thống sử dụng blockchain để giải quyết những vấn đề thực sự của họ. Những câu chuyện này sẽ không gây sốt, không tạo ra những cú pump 1000%, nhưng chúng sẽ tạo ra nền tảng vững chắc cho một chu kỳ tăng trưởng bền vững hơn. Khi đó, những người từng chế giễu blockchain sẽ phải thay đổi suy nghĩ, không phải vì chúng ta hét to hơn, mà vì chúng ta đã xây dựng tốt hơn. Tất nhiên, tôi vẫn còn một sự dè dặt. Tôi đã sống qua quá nhiều chu kỳ của sự phấn khích và thất vọng để có thể tin vào bất kỳ một câu chuyện nào mà không cần kiểm chứng. Câu chuyện Toulouse sẽ trở nên thuyết phục hơn nhiều nếu có ba điều xảy ra trong thời gian tới. Thứ nhất, nếu có thêm từ hai đến ba câu lạc bộ ở các giải đấu lớn áp dụng một cơ chế tương tự, và chia sẻ chi tiết kỹ thuật một cách công khai. Thứ hai, nếu có một cuộc kiểm toán độc lập cho hợp đồng thông minh này, và kết quả kiểm toán được công bố rộng rãi. Thứ ba, nếu có một tổ chức quản lý như FIFA hoặc UEFA đưa ra một khuôn khổ pháp lý chính thức cho các điều khoản hợp đồng được thực thi bằng mã nếu không – thì tất cả chỉ là những mảnh ghép rời rạc trong một trò chơi xếp hình mà chúng ta vẫn đang loay hoay chưa biết bức hình cuối cùng sẽ trông như thế nào. Và đó, đối với tôi, chính là cái đích thực sự của câu chuyện này. Không phải là liệu smart contract có thể xử lý một khoản thanh toán chuyển nhượng hay không – rõ ràng là nó có thể, nếu các điều kiện được xác định rõ ràng và dữ liệu đầu vào được cung cấp một cách đáng tin cậy. Mà là liệu chúng ta có đủ kiên nhẫn để xây dựng một hệ sinh thái nơi mà những thứ như thế này có thể phát triển một cách bền vững hay không. Trong một thế giới mà mọi người chú ý đến những gì tăng giá nhanh nhất, thì việc quan tâm đến những gì hoạt động tốt nhất là một lựa chọn có ý thức. Và đó là lựa chọn của tôi – của một người đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện tuyệt vời sụp đổ chỉ vì thiếu một nền tảng kỹ thuật và pháp lý vững chắc. Tôi hy vọng rằng Toulouse và Leeds United vừa tạo ra một điểm bắt đầu cho một câu chuyện dài, trong đó công nghệ blockchain cuối cùng cũng được sử dụng vì giá trị thực của nó, chứ không phải vì những lời hứa hão huyền. Hãy nhìn vào con số 28 triệu euro mà tôi đã nhắc đến ở đầu bài viết này. Với một câu lạc bộ như Toulouse, đó là một khoản tiền lớn, có thể tài trợ cho vài năm hoạt động của học viện đào tạo trẻ. Với Leeds United, đó là một phần thưởng xứng đáng cho việc đã đầu tư vào một cầu thủ trẻ từ sớm. Với Rennes, đó là một khoản đầu tư vào một tài năng mà họ tin tưởng. Và với ngành công nghiệp của chúng ta, là một cơ hội để chứng minh rằng chúng ta không chỉ là những người bán giấc mơ. Chúng ta là những người xây dựng – dù đôi khi, công trình của chúng ta nhỏ đến mức không ai để ý. Nhưng chính những công trình nhỏ, vững chắc, và thực tế này sẽ là thứ còn lại sau khi tất cả những cơn bão của FOMO và hype đã qua đi. Và khi đó, 28 triệu euro sẽ không chỉ là một con số trong một bản tin thể thao, mà là một dấu mốc trong hành trình dài của một công nghệ đã học cách khiêm nhường để trở nên vĩ đại.

Toulouse, 28 triệu euro và một smart contract không ai nhìn thấy: Bài học về sự trưởng thành của blockchain

Toulouse, 28 triệu euro và một smart contract không ai nhìn thấy: Bài học về sự trưởng thành của blockchain

Sợ & Tham

27

Sợ hãi

Tâm lý thị trường

Theo dõi phí Gas

Ethereum 28 Gwei
BNB Chain 3 Gwei
Polygon 42 Gwei
Arbitrum 0.5 Gwei
Optimism 0.3 Gwei

💡 Smart Money

0xc434...d292
Thợ đào DeFi hàng đầu
+$2.4M
84%
0x2bfa...723b
Nhà đầu tư sớm
+$4.3M
69%
0xb897...b840
Nhà giao dịch on-chain dày dặn
+$0.9M
80%